Ngày kia mình hãy chia tay anh nhé

- lý do ạ. Anh đang nghịch em buộc phải không? Anh nói đi chỉ với đùa thôi đúng không???

***

Cô vậy cười. Nụ cười gượng gạo bên trên khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt bất chợt trào ra. Mặn đắng. Đôi chân run run như trực quỵ xuống. Cô ngước ánh mắt anh như chờ đợi 1 thiết bị gì đó.

Bạn đang xem: Ngày kia mình hãy chia tay anh nhé

- là sự thật. Xin lỗi anh có tín đồ khác rồi.

Cô thiệt sự không tin tưởng nổi vào tai mình nữa. Người đàn ông ngày ngày qua còn ở mặt cô. Còn đưa cô đi học đón cô về. Còn nói còn cười cợt với cô. Ngày lúc này lại nói có người khác. Cú sốc quá lớn. Cô bàng hoàng, cô hoang mang. Kỉ niệm xưa bất chợt ùa về. Cô gặm chặt môi đến nhảy máu thế ngăn nước mắt đừng tuôn nữa. Dẫu vậy không thể. Dòng thứ chất lỏng ấy nó cứ trào ra thầm cả vào mồm cô. Mùi tiết tanh xộc vào miệng. Cô đau....

*

Ngày kia mình hãy chia tay được ko anh

Tiếng chuông smartphone reo. Kéo cô về hiện tại tại- Anh cần đi. Cô ấy đang ngóng anh.

Anh chú ý vào điện thoại cảm ứng thông minh rồi lẳng lặng quay lưng. Bất chấp cô đứng đó.

Cô quay lưng về phía anh. Rồi bỗng nhiên hét lên:

- Ngày kia chúng ta hãy chia ly nhé. Được không anh..

- Để làm những gì hả em. Anh vẫn bảo quên anh đi mà. Ở cùng mọi người trong nhà thêm nữa cũng chỉ càng thêm nhức thôi

Anh quay trở về nhìn cô góc nhìn lạnh lùng kèm theo chút yêu mến hại.

- 1 ngày thôi. Em mong được tất cả một ngày làm người yêu anh thật sự. Anh không nhớ à. Anh ... Anh chưa khi nào hôn em mà...

Ánh mắt anh hốt nhiên xao động. đề xuất rồi trong 5 tháng yêu nhau anh đã lúc nào hôn cô đâu. Họ chỉ tạm dừng ở các chiếc nắm tay những chiếc ôm. Thay là hết. Anh bảo bao giờ được một năm anh đã hôn cô.

Anh thiệt kì quặc.

- Được rồi vậy anh sẽ đến em thêm 1 ngày.

- " Cảm ơn anh. Ngày mai bọn họ làm người yêu nhau nữa nhé. Em yêu thương anh" Cô chú ý anh, bờ môi mấp máy khẽ nói thật bé dại rồi mỉm mỉm cười quay sườn lưng bước đi.

- Alo, em sẵn sàng đi 10 phút nữa anh qua

- Vâng ạ

Cô cụp máy, mở tủ kéo ra bộ váy màu black anh đã download cho cô trường đoản cú vài mon trước. Búi mái đầu nâu lên thiệt cao. đánh chút son hồng. Bây giờ trông cô rất dễ dàng thương.

Có tiếng chuông cửa. Chắc chắn rằng anh đến rồi

- Thằng Tuấn nó cho kìa con. Chị em gọi cùng với lên

- Vâng ạ. Bé xuống ngay.

Cô xuống nhà chào chị em rồi lên xe anh.

-Em ước ao đi đâu

Anh hỏi. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm cúng như trong kí ức của cô. Nhưng không hề cảm thấy sự yêu thương đã từng có lần có. Luồn tay qua eo anh. Cô khẽ ôm anh thiệt chặt. Khóe mắt khô từ đêm qua giờ lại đẫm nước mắt. Từng giọt rơi xuống ướt 1 khoảng chừng áo anh.

- Em khóc à

- không ạ. E gồm khóc đâu bản thân đi công viên anh nhé!

- Ừ.......- Em ý muốn đạp vịt

- bự rồi 17 tuổi rồi chứ tất cả còn trẻ con đâu

- tuy nhiên em muốn.

- chịu em rồi. Ra lựa chọn 1 con đi.

Thế là anh và cô sút vịt lòng vòng quanh hồ. Mỏi cả chân. Anh vẫn vui rộng 1 tý. Cô cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng quan sát a yên lặng như nghĩ về ai đó. Cô lại khẽ chạnh lòng nhưng được mặt anh. Cô vui lắm.

Cả 1 buổi sáng anh bị cô kéo đi chơi đủ các thứ trong công viên.Vào công ty ma cô ôm chặt rước cánh tay anh cào cấu làm cho tay anh tung cả máu.. Đi tàu hết sức tốc cô ngồi lân cận anh tựa đầu vào ờ vai anh và... Hét quên trời quên đất khiến anh k sợ mà lại cũng phạt hoảng luôn... Rồi đi trà sữa đi ăn bánh kem. Cô tinh nghịch quệt kem lên khía cạnh anh. Bị anh mắng mang đến cô chỉ lè lưỡi cười trừ. Cô như quên hết tất cả. Quên hết ngày mai. Không để ý là cô vẫn phải... Xa anh...

- Anh gửi em đi biển được không?

Cô chợt hỏi.

- E ưng ý đi sao

- Ừ anh ko nhớ em vẫn tỏ tình cùng với anh ở chỗ nào à

- Ừ anh nhớ mà

Thế là bọn họ ra biển. Anh phóng xe thật nhanh. Gió tạt vào mặt nhì người. Đau rát!.Mất hai tiếng để họ ra đến biển. Nắng đang dịu dần dần và màu đỏ của hoàng hôn đã dần nhuốm lên phương diện biển. Anh di động cô mang ra biển. Hai đôi bàn chân chạy cấp tốc trên cát

*

- Anh ơiiiiiiiiiii!. Tặng anh này. Anh làm tình nhân em nhé!

Anh trở về nheo ánh mắt cô. Nhìn hộp quà màu hồng gói dềnh dang về trong tay cô. Cô nhoẻn miệng cười quan sát anh. Niềm vui trong veo như nắng mùa thu. Không có nỗi buồn. Không tồn tại lo âu. Chỉ có đôi mắt to long lanh như chứa cả bầu trời trong veo đầy nắng và nóng thu.

Giờ phía trên trong đôi mắt anh. Cô nhỏ bé Giang ngày như thế nào lại xuất hiện. Cô nhỏ bé lớp dưới ngây thơ nhưng ngốc nghếch như con nít mà anh đã có lần đã từng yêu siêu nhiều,

- Ừ, tôi sẽ làm người yêu của cô nhóc hậu đậu được chưa nào

Anh nhảy cười xoa đầu cô. đồng nhất 5 mon trước. Nhẹ nhàng và nóng áp. Dù nụ cười đã ko còn chứa nhiều yêu thương như ngày ấy. Nhưng cũng làm cho cô giảm đau.

Cô đã từng có lần nghĩ mình buộc phải ích kỉ. Cứ âm mưu đi biết đâu kéo được anh về bên cạnh cô. Nhưng về tối qua khi nhìn thấy anh và thiếu nữ ấy trong khu vui chơi công viên cô lại không nỡ làm. Cô ấy thiệt sự cực kỳ xinh đẹp. Làm sao cô nỡ cướp đi hạnh phúc của anh đây...

Xem thêm:

Anh trầm lặng chú ý về phía biển..Những lọn tóc cất cánh xòa trong gió. Nắng chiếu trên khuôn khía cạnh điển trai. Trong hoàng hôn anh đẹp nhất lạ kì. Nhưng trong hai con mắt kia hằn lên đầy đủ nét do dự và lo âu. Buộc phải rồi nếu như anh quăng quật rơi cô gái đang ở bên anh này. Liệu cô gồm còn vui mắt nữa ko cô gồm còn hồn nhiên như cô của 5 mon trước. Giỏi là...

Anh sợ cô lại khóc như hôm qua. Sợ đầy đủ giọt nước mắt lộng lẫy như pha lê kia. Mà lại anh cũng sợ hầu như giọt nước mắt ấy có tác dụng anh yêu mềm. Thiếu nữ mà anh mới gặp gỡ mới yêu. Cũng khiến anh xao động. Anh thấy cô ấy mong muốn manh và dễ vỡ. Anh thấy cô ấy vượt hồn nhiên. Với cô ấy mang cho anh 1 cảm giác lạ, lạ hơn khi ở bên Giang. Rời bỏ cô ấy anh thiệt sự k thể nghĩ mang lại nữa....

Đôi bàn tay nhỏ dại bé của cô ý luồn qua eo anh. Một cái siết nhẹ. Cô đã ôm anh. Dòng ôm đầy ấm áp nhưng run rẩy. Giống hệt như cô đã sợ anh bị gió cuốn đi mất. Cô áp khía cạnh vào lưng anh. Tấm sườn lưng vẫn rộng như ngày nào nhưng mà nốt ngày bây giờ đã không thể là của cô. Nước mắt lại rơi ướt đầm áo anh.

- Anh hôn em 1 lần dành được không?

Cô hỏi mà các giọng nói nghẹn ngào.

Anh xoay lại, nhìn thẳng vào cô. Vệt nước đôi mắt trên má vẫn tồn tại nguyên. Anh khẽ gé ngay cạnh mặt với hôn cô. Hai bờ môi va nhau. Anh thấy cánh môi cô run rẩy. Anh cảm giác vị ngọt cùng cả chiếc mặn chát.

Nước mắt cô cùng anh đan xen nhau thì thầm vào miệng. Nóng cùng mặn. Chúng ta chỉ va môi nhau. Chưa hẳn nụ hôn vẻ bên ngoài pháp tuy thế cô cảm thấy chưa khi nào hạnh phúc như thế. Nụ hôn trước tiên lãng mạn giống như cô từng nghĩ. Có biển gồm nắng có gió và tất cả anh. Khi bọn họ rời nhau cô khẽ kiễng chân lên và hôn vào má anh. Cô mỉm mỉm cười và

- Về thôi anh. Tối nay ngủ thật ngon với nhớ nhắn tin mang lại em nhé. Tương lai mìh chia tay anh nha.

Cô và anh về thành phố. Trong đôi mắt cô những thứ cứ như nhòa dần đi trong nhị hàng nước mắt. Nhưng cô không thích bật ra tiếng. Cô thực sự đau lắm. Đau mang đến nỗi tim như bị ai cứa đứt từng mạch máu. Lồng ngực căng chặt lên như sắp tới nổ tung. Cô k thể nào thở nổi nữa. Quan sát anh cầm này cô chỉ mong mỏi ngày mai ngày kia rồi đến hết đời ông trời sẽ cho cô được gần bên anh.

- đợi anh 1 chút nhé?

Câu hỏi của anh ấy đánh tan lưu ý đến trong đầu cô. Đưa tay lên lau cấp nước đôi mắt cô gật đầu.

- Vâng ạ

Anh ngừng xe trước 1 của sản phẩm hoa. Vào và ra chỉ trong 5 phút. A tặng cô 1 bó huê hồng trắng. Loài hoa cô ưa thích nhất. Vào trắng và thuần khiết. Cô nhận lấy bó hoa với cười khôn cùng tươi. Đã lâu rồi anh chưa có mua quà mang lại cô. Coi như đây là món quà cuối cứng cáp cũng đúng. Cho dù sao cũng có chút nào đó làm kỉ niệm ngày cuối ở bên anh. Từ bây giờ cô đã vô cùng hạnh phúc. Chẳng đề xuất trong cuốn truyện nào đó nhân vật cô gái chính có nói là " hạnh phúc hưởng thụ 1 lần là đủ rồi sao ". Cô cũng cảm giác đủ rồi...

- Anh Tuấn....

Có ai đó gọi anh. Cô cùng anh cùng quan sát sang mặt đường theo phía người gọi. Bên kia đường 1 cô gái tóc dài. Khuôn khía cạnh thiên thần đang quan sát anh mỉm cười. Đúng là cô bé ấy rồi. Cô bắt gặp anh khẽ cưởi mỉm, ánh nhìn tràn đầy ôn nhu dướng về phái cô ấy. Trông họ thật niềm hạnh phúc Nhìn bó hoả hồng trắng bên trên tay cô hốt nhiên bật cười. Bó hao này có lẽ hợp cùng với ng đàn bà kia hơn

-Bíp bíp....

Bỗng tự phía sau bao gồm tiếng còi xe. Chiếc xe tải chỉ với cách cô nàng kia 5m. Cô gái đứng sững lại..

- Như, tránh xa mau....

Anh hét lên bất lực. Cô bé ấy vẫn ko nhúc nhích. Đôi chân như bị chôn bên dưới đất. Nét phương diện trắng bệch hoảng sợ. Lẽ nào cô ấy đã rời xa a sao. Cành hoa thủy tinh nhỏ bé này. Anh nạm chặt tay nuốm lao sang đường.

-Kittttttttttttttt. Rầmmmmmmmmmmm.........

Tiếng phanh xe pháo chói lọi. Anh bị tiêu diệt sững giữa cái xe. Phần đa tưởng người con gái ấy đang rời xa nhưng cô nàng ấy đang ngã sõng xoài bên kia đường. Cơ mà trước bánh xe cộ tải là một trong thân thể khác. Cô bé quen thuộc đã từng có lần làm tình nhân anh 5 tháng. Cô đã lao ra đường mặc kệ cái xe hối hả chỉ để cứu cô bé đã giật đi người con trai cô yêu.

Đầu gối anh dường như sắp quỵ xuống. Anh mở to góc nhìn cô. Anh thấy máu, đầy đủ dòng huyết đỏ tươi tan ra trường đoản cú thân thể bất động của cô. White color của đa số cánh hoa thấm đãm máu. Anh bàng hoàng chạy lại ôm cô. Khuôn mặt lo sợ hiện rõ từng nét

- Em à em đừng đùa anh mà. Em chỉ là bị trượt ngã thôi yêu cầu không em dậy đi nhưng dậy đi. Anh sẽ mang đến em thêm một ngày nữa.Ngày cơ ừ ngày kia chúng mình sẽ chia tay nhé. Em dậy đi có được không. Anh đã lại hôn lên môi em nhé. Sẽ không còn để nước mắt em rơi đâu mà. Em ngốc cụ sao em lại ngốc vậy hả Giang.

Anh khóc lần trước tiên anh khóc vì chưng cô. Nước mắt rơi cả trên khuôn phương diện cô.

- Anh ....ơ...i...

Đôi mắt cô mở hờ..nhìn anh quan sát khuôn mặt đã hốt hải lo mang đến cô kia. Cô khẽ cười

Anh mừng rỡ. Ôm chặt cô

- Nói ...yêu.... Em ...1... Lần đi anh

Giọng cô thều thào. Bàn tay cô gắng bàn tay anh tuy vậy k còn chặt..

- Đúng rồi, anh yêu em anh yêu em những lắm Giang ạ. Anh xin lỗi em anh sẽ không khiến em bi đát nữa đâu. Em đừng làm sao nhé. Chúng ta đến khám đa khoa được k em.

- Muộn rồi anh à. Mai sau mình chia ly anh nhá. Anh buộc phải thật hạnh phúc bên cô bé ấy. Em yêu anh đần độn à....

*

Những ngón tay cô dần ra khỏi bàn tay a. Đôi đôi mắt vừa mở khép dần. Giọt nước đôi mắt cuối vương lại trên đụn má. Đè lên niềm vui yếu ớt còn ứ trên môi. Nhịp tim không còn đập... Cô đã từng đi rồi.... Tìm tới tử thần nhằm giành lại người con gái anh yêu đến anh được hạnh phúc. Cô ra quyết định hi bào thai sống cho những người con gái a yêu.

Mong rằng mặt kia quả đât cô cũng trở nên tìm được 1 người y như anh. Và nhất thiết cô sẽ không còn để anh vụt mất... Vì chưng cô yêu anh khôn cùng nhiều. Yêu thương từ góc nhìn đầu tiên cho đến khi cô sống thọ chẳng được thấy được anh.....